Đời sống gia đình: có chồng làm công an thì sẽ như thế nào?
gia đình có chồng công an

Đời sống gia đình: có chồng làm công an thì sẽ như thế nào?

Tôi có một anh chồng là công an. Và bạn biết đấy, nhắc đến công an, tôi thường nghe người đời nói những từ ngữ không mấy thiện cảm…

Dần dần rồi tôi cũng quen với việc có chồng công an. Vì xã hội muôn màu muôn mặt, con người có tốt có xấu. Không phải cứ làm nghề này thì sẽ tốt hơn nghề khác, và ngược lại cũng vậy.

Luôn vắng mặt mỗi dịp lễ Tết sum họp gia đình

Làm vợ của công an thì phải tập quen với nhiều điều, quen nhất là những ngày lễ Tết sum họp gia đình thì chồng bất thình lình phải đi trực. Lúc ấy có buồn hay hụt hẫng gì cũng chỉ giữ trong lòng, vì mình biết đó là đặc tính riêng, là trách nhiệm phải có với nghề này. Trước sau gì mình cũng phải đối diện với cảm giác một mình, không buồn, không chạnh lòng vào những dịp người ta bên nhau như Lễ Tình Nhân.

Làm vợ của công an nên đôi khi nỗi cô đơn cũng trở thành người bạn. Làm vợ của công an nên tính cách cũng phải kiên cường, mạnh mẽ hơn vì mình không chỉ làm mẹ mà còn đóng thay vai trò của một người bố trong gia đình những lúc chồng bận công tác. Làm vợ của công an nên tự khắc cũng phải biết nhường nhịn, chia sẻ và giản đơn đi mà sống, có thế tình nghĩa vợ chồng mới bền lâu, hạnh phúc.

Chả giò ngày tết
Những món ăn ngày Tết chờ ngày sum họp cả nhà cùng ăn.

Không vì bận rộn mà bỏ quên vợ con

Anh công an chồng tôi có thể đi đôi tông mòn vẹt chứ vợ con nhất định phải được dành cho những điều tốt đẹp nhất.

Anh công an chồng tôi có thể trực ba ngày không ngủ nhưng về nhà vẫn hí húi phụ vợ đi chợ, vào bếp, vẫn không quản mệt nhọc tranh thủ đưa vợ đi làm đẹp, đưa con cái đi chơi bù những lúc được nghỉ phép. Anh công an chồng tôi từ lúc mới yêu cho đến bây giờ đã mười mấy năm là vợ chồng, Tết năm nào cũng lo nhà vợ trước nhất, cái gì cũng phải nhà vợ tốt nhất, đẹp nhất.

> Xem thêm:

Anh công an chồng tôi hồi mới về nhà chơi thấy em tôi ngồi khóc vì cái vết thâm của mụn trứng cá đã ngồi dỗ nó nín cho bằng được. Lúc con bé nằm viện vì suy nhược cũng là anh rể lui tới bệnh viện theo dõi, hỗ trợ bác sĩ chăm sóc con bé còn tận tình hơn cả chị ruột nó.

Năm vừa rồi nó từ Nhật về, lúc đấy bận bịu công việc nhưng anh chẳng ngại ảnh hưởng công tác đúng đợt cao điểm để ra sân bay đón em tôi về. Sợ nó cách li ở nhà buồn và tủi thân, ngày nào anh cũng mua món ăn nó thích, đặt sầu riêng loại ngon nhất từ trong vườn, đêm khuya còn chạy ra bến xe lấy về cho em vợ ăn.

Có chồng là công an sẽ như thế nào?
Anh công an chồng tôi hơn ai hết đã yêu thương và xem gia đình vợ như ruột thịt.

Ngày hai vợ chồng em gái tôi đi Nhật học, hai đứa con gửi ở nhà ngoại, anh thường xuyên thăm nom. Cuối tuần thì bác đưa hai cháu đi chơi, mua bất cứ món gì các cháu thích vì sợ hai cháu xa bố mẹ bị thiệt thòi. Nửa đêm cháu sốt cũng một tay bác rể đưa đi khám. Đến giờ cứ nhắc anh rể là em gái tôi lại bênh chằm chặp, về phe anh rể hơn phe chị ruột, lúc nào nó cũng bảo chị nó kiếp trước gánh cả thế giới mới lấy được người chồng như anh rể.

“Ngày nào cũng sẽ là Tết”

Ngày lễ tình nhân vào đúng mồng ba Tết năm nay, anh công an chồng tôi lại đi trực. Tôi cũng đã quen với việc những ngày lễ như này không có những bữa ăn tại nhà hàng, không ánh nến lãng mạn, không hoa hồng hay sô cô la ngọt ngào. Nhưng bù lại, tôi có một người chồng luôn đặt vợ ở trong tâm, luôn trở về nhà để ăn cơm vợ nấu. Như thế với tôi thì 1 năm 365 ngày, ngày nào cũng là lễ tình nhân, ngày nào cũng sẽ là Tết khi có thể nấu một mâm cơm ấm áp đợi chồng trở về.

Có chồng là công an, vì người chồng, người bố không thường xuyên ở nhà nên mấy mẹ con lúc nào cũng mang tâm trạng háo hức, mong chờ bố về. Cả nhà sẽ thường lên kế hoạch làm một việc gì đó cùng nhau, rồi đợi đến lúc bố về để chia sẻ những chuyện vui trong suốt thời gian bố đi vắng.

Vì thời gian gia đình sum họp không nhiều, nên cả nhà luôn trân trọng từng giây từng phút, và sẽ sẽ tranh thủ thời gian bên nhau để làm nhiều hoạt động ý nghĩa, nói cười vui vẻ. Vì trân trọng thời gian ở gần nhau, nên căn nhà luôn tràn ngập tiếng cười, tình yêu thương, ít xảy ra những tranh luận cãi vã không đáng có. Vì trân trọng, nên mỗi người đều hiểu và cảm thông cho nhau 1 chút.

Cứ như vậy, cũng là 1 loại hạnh phúc!