Trẻ con ăn cắp vặt và cách ứng xử khôn ngoan của mẹ Việt Nam sống tại Mỹ -
Trẻ con ăn cắp vặt và cách ứng xử khôn ngoan của mẹ Việt Nam sống tại Mỹ

Trẻ con ăn cắp vặt và cách ứng xử khôn ngoan của mẹ Việt Nam sống tại Mỹ

Làm bố mẹ, chắc hẳn ai cũng ít nhất 1 lần “hoảng hồn” lo lắng không biết ứng xử như thế nào khi thấy con hành động cư xử không phải phép. Một trong số đó phải kể đến “ăn cắp”.

Hôm nay Phụ Huynh Công Nghệ mang đến một chia sẻ từ người mẹ đang sinh sống tại Mỹ, đã vô cùng bình tĩnh khi phát hiện con mình ăn cắp vặt từ cửa hàng tiện lợi. Bài viết của chị sau khi đăng tải tâm sự của mình lên các nhóm cộng đồng đã nhận được sự hưởng ứng mạnh mẽ từ rất nhiều bố mẹ.

Cùng xem cô ấy đã khéo léo ứng xử như thế nào khi trẻ ăn cắp nhé!

Đi tìm nguyên nhân con ăn cắp

Cũng như bao đứa trẻ ngỗ nghịch, tò mò khác, con mình cũng từng nói dối và ăn cắp vặt mà không hề nhận thức được hậu quả. Thậm chí sống trong môi trường ở Mỹ thì việc ăn cắp còn trầm trọng hơn rất nhiều so với Việt Nam.

Thoạt đầu phát hiện, phản ứng đầu tiên của một người mẹ là “sốc”, không biết con học từ đâu thói xấu này, ai đã ảnh hưởng lên con, hay con đã vô tình học theo những gì con tiếp xúc, vân vân và mây mây những câu hỏi trong đầu.

Tuy nhiên, gạt qua mọi suy nghĩ cực đoan hiện hữu, hay sự thúc dục mình phải “trị” con thật nghiêm không con lại bắt đầu chứng nào tật nấy quen thói ăn cắp, mình đã bình tĩnh đi tìm nguyên nhân tại sao con làm thế?

Mình đã có 1 cuộc nói chuyện thẳng thắn hỏi rõ con vì sao con ăn cắp. Chợt phát hiện ra nguyên nhân sâu xa là do mình có thêm 1 em bé thứ 2, nên sự quan tâm chăm sóc cho con dần ít đi, phải chia cho cả em bé nữa. Tiền bạc làm ra cũng phải “cưa đôi” và dồn cho em phần hơn, nên vô tình những mong muốn, nhu cầu của con bị hạn chế.

Biết được điều này, mình ngay lập tức xem xét điều chỉnh những nhu cầu của con.

con ăn cắp vặt, bé gái châu á tâm trạng
Đằng sau mọi hành động sai trái của trẻ có thể có những lý do, uất ức trong cảm xúc.

Lúc này bố mẹ nên có một buổi tâm sự thân thiết với con, ở bên và lắng nghe những mong muốn, nguyện vọng mà con dành cho mình. Rồi từ đó cân đong đo đếm xem cái nào đáp ứng được thì đáp ứng, cái nào ngoài tầm thì khéo léo giải thích cho con tại sao bố mẹ không chiều con cái này được.

> Xem thêm:

Đừng bao giờ có suy nghĩ rằng “con mình hư/xấu xa”

Con không xấu, chỉ là con có vài hành vi không chuẩn. Nhiệm vụ của người làm bố mẹ, là hãy đưa con về lại cái “chuẩn” của nó. Nghe có vẻ dễ và lý thuyết, nhưng vô cùng quan trọng trên thực tế.

Vì nếu bố mẹ khăng khăng nghĩ trẻ con ăn cắp là con xấu xa, xuất phát từ “tâm địa” con không tốt, thì việc đầu tiên bố mẹ làm là bực dọc, khó chịu, cáu gắt, thậm chí đánh đập con để con “chừa”. Những phản ứng tiêu cực này chỉ càng tạo thêm khoảng cách và đẩy con ra xa khỏi bố mẹ mình. Tệ nhất là con bị ức chế, bỏ nhà ra đi và dĩ nhiên vấn đề vừa không được giải quyết, vừa trở nên nghiêm trọng hơn.

Nhiều bố mẹ sẽ vô cùng thất vọng khi công sức mình dạy con lại đổi lại những tật xấu như con ăn cắp. Nhưng thực chất, điều quan trọng ở đây không phải con xấu xa hay tử tế, mà quan trọng là sự kết nối giữa bố mẹ và con.

Khi con thực sự cảm thấy tin tưởng và “an toàn” với bố mẹ, con sẽ mở lòng lắng nghe, nếu không đủ kết nối con sẽ có xu hướng chống lại kịch liệt hơn sau những cấm đoán, dặn dò của bố mẹ.

Do đó, suy nghĩ tích cực về con nhằm giúp bố mẹ giữ được kết nối, hay mối quan hệ tốt với con. Và nhờ đấy bố mẹ mới bắt đầu tìm giải pháp giúp con được.

bé gái châu á ở siêu thị
Suy nghĩ tích cực về con nhằm giúp bố mẹ giữ được kết nối, và mối quan hệ tốt với con.

Xử lý nhắm thẳng trọng tâm: có làm có chịu

Với một đứa trẻ ăn cắp, liệu có hiệu quả không khi chỉ ngồi “giảng đạo” cho con rằng con không nên làm thế? Mình chọn cách giải quyết trực diện vào vấn đề: đưa con đi shopping như lúc ban đầu và quan sát hành vi của con.

Lúc ấy mình đặc biệt chú ý khi ra khỏi cửa xem con còn cầm theo món gì chưa tính tiền, không. Nếu có, mình sẽ bắt con đi trả lại tất cả những món đồ đó. Tuy nhiên, trả lại không phải để lại chỗ cũ, mà con phải đích thân mình lại chỗ quầy tính tiền, gặp cô chú trả lại cho họ và thú nhận con đã cầm đồ không tính tiền, rồi xin lỗi cô chú.

Bố mẹ sẽ không đi cùng, mà buộc con phải tự mình đi lại, tự nói với các cô chú. Ngoài ra, để tăng tính nghiêm khắc, mình còn răn đe sau 3 lần mà con vẫn tái phạm, mẹ sẽ cho con lên đồn gặp cảnh sát luôn. Và cách của mình, may mắn thay, đã chạm đến lòng tự tôn của bé khi sau 2 lần bé không dám tái phạm nữa.

Phân chia rõ ràng giữa nhận thức và tiềm thức

Nhận thức là thứ chúng ta điều khiển được, là cái chúng ta phân định rạch ròi tốt xấu đúng sai, nhưng tiềm thức thì không. Tiềm thức như phần chìm của tảng băng trôi, là thứ chúng ta “vô thức” hành động ngoài tầm kiểm soát.

Cái khó ở giáo dục chính là đánh vào tiềm thức của trẻ. Ví dụ như thói quen trẻ ăn cắp vặt, rõ ràng nhận thức con biết việc này xấu, nhưng trẻ lại không thể dừng lại được.

Khi bố mẹ răn đe con bằng lý thuyết, đó là tác động lên nhận thức của con, và điều này thì vô cùng dễ thực hiện. Nhưng liệu tiềm thức sâu thẳm bên trong con có thực sự “phục” và chấp nhận thay đổi cả thói quen của mình? Ở đây, bố mẹ cần chú ý đến 2 yếu tố: Thói quen và Tác động mạnh.

Như trường hợp con ăn cắp, mình đã chia nó ra các mức độ từ nhẹ đến nghiêm trọng.

Nếu như con còn bé, chưa nhận thức việc ăn cắp là xấu thì bố mẹ có thể khéo léo nói với con rằng bố mẹ dạy con sửa lại tính nết trở thành 1 người tử tế hơn. Nếu con đã hình thành thói quen, việc bố mẹ răn đe con sẽ khó mà đánh vào tiềm thức của con.

Từ đây, việc xử lý con ăn cắp thế nào cũng tuỳ thuộc độ tuổi và mức độ nghiêm trọng của con: do nhận thức hay tiềm thức?

con ăn cắp phải làm sao, bé trai châu á
Việc nuôi dạy con tránh khỏi các thói hư tật xấu đôi khi trông như một “trận chiến tâm lý” khi bố mẹ phải là những người cực kỳ tinh tế và hiểu con.

Khi con còn nhỏ và hành động của con không gây hậu quả quá nghiêm trọng

Bố mẹ có thể ngồi lại nói chuyện nhẹ nhàng với con để giải thích tốt xấu, những hậu quả có thể xảy ra nếu con ăn cắp, hoặc đọc cho con nghe những tích truyện về hậu quả của việc ăn cắp… Ở mức độ này trẻ có thể nhận thức được việc ăn cắp là xấu, và từ đó không làm nữa.

Khi con đã quá quen với việc ăn cắp mà chính bản thân con cũng không thể “cưỡng lại” cảm giác muốn ăn cắp

Lúc này, bố mẹ cần bình tĩnh “huấn luyện” cho con. Sau những lần con làm việc này, hãy hỏi con nghiêm túc: Lí do tại sao con lấy đồ trong tiệm? Tại sao con cần cái đấy? Lần sau con muốn lấy con có thể hỏi mẹ không? Bố mẹ cũng có thể tăng mức độ “nghiêm khắc” bằng cách nhờ đến công an phường để chú giảng giải cho con cặn kẽ, nếu ăn trộm thì sẽ nhận được những hình phạt như thế nào?

Đương nhiên nếu có đi gặp chú công an, bố mẹ phải đứng về phía con nhé. Không nên “hùa” theo chú doạ nạt con tiếp tục, mà chỉ đơn giản đứng nghe chú giảng giải cùng con. Đây là một thái độ vô cùng quan trọng, vì bố mẹ phải cùng con cái giữ sự kết nối, tuyệt đối không được đánh mất sự kết nối với con, khiến con cảm thấy xa cách.

Cuối cùng, bố mẹ hãy lưu ý giữ một cái đầu lạnh trong tất cả mọi tình huống. Không mắng chửi, không nhăn mặt, không dùng những từ ngữ nặng nề với con.

Con có thể mắc 1 vấn đề hay gặp 1 khó khăn, chứ con không hẳn là một đứa trẻ xấu xa. Con chỉ xấu khi hành vi của con hình thành tính cách, và việc bố mẹ tức giận hay đánh đập con mới là con đường nhanh nhất đẩy con trở nên “xấu xa”.

Nghĩ được như thế, thì bố mẹ đã đi được 1/2 chặng đường rồi, còn 1/2 còn lại chỉ là đi tìm giải pháp đúng cho từng trường hợp thôi.

Đôi lúc, việc nuôi dạy con sẽ không khác gì bố mẹ phải “đi đánh trận”. Chuẩn bị trước tất cả “chiến lược” hay hậu phương vững chắc để khéo léo tìm đường vào tâm trí con, là những gì bố mẹ cần.

Trong tất cả mọi tình huống, nên nhớ hãy giữ một cái đầu thật lạnh, tránh quát nạt, la mắng con nhiều vì như thế dễ để lại hậu quả không tốt cho tâm lý con sau này. Thay vào đó, bố mẹ nên đặt mình vào vị trí của con nhiều hơn để thấu cảm, và làm bạn cùng con.

Hy vọng những chia sẻ của chị M.N. trong bài viết này sẽ giúp bố mẹ phần nào bình tĩnh hơn xử lý mỗi khi con ăn cắp vặt, hay làm những việc không hay khác mà chúng ta không ngờ đến. Chúc bố mẹ thành công!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *